Thơ Văn Tao Đàn
Nhìn Bạn Tôi Rơi
(Hồi ký đồi 30 Hạ Lào
- Mũ Đỏ Nguyễn Hữu Triều
Tưởng nhớ Đinh Văn Lân, người đồng đội đã tản thương tôi, cũng xin lỗi bạn y tá Khoa cùng khóa dù với tôi, người đã chụp quang tuyến cho tôi, không biết sau khi tôi đưa hình quang tuyến bạn chụp cho bác sĩ “Đ.T.Đ” (1) xem, không biết ông ta có hành động nào tác hại tới bạn không, nếu có, cho tôi xin lỗi vì hành động thiếu suy nghĩ, chỉ nghĩ đến mình mà vô tình hại bạn. Mỗi năm vào Tháng Tư...
xem thêm!
Chiến Binh Nửa Đoạn
(Hồi ký trận Phan Rang)
- Mũ Đỏ Nguyễn Hữu Triều
Mỗi năm, vào tháng tư, niềm đau mất nuớc lại hằn lên tâm tưởng, những ai một thời là: Quân, Dân, Cán, Chính thuộc Việt Nam Cộng Hòa. Ngoài niềm đau mất đi Tổ Quốc, mỗi nguời trong chúng ta, hầu như ai cũng bị ly tán, họăc mất đi: nguời thân, ruột thịt, bằng hữu, trong Quân đội thì mất đi cấp chỉ huy, đồng đội, các đơn vị Cán Chính thì mất đi đồng sự. Tôi viết hồi ký này nhân dịp tháng tư sắp đến để tưởng nhớ các Anh, những người con yêu quý của Tiểu Đoàn 1 Pháo Binh/Sư Đoàn Nhẩy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã hy sinh vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến. Như đốt nén hương “Kính” dâng lên những người đã “Vị Quốc Vong Thân”... xem thêm!
Đồi Gió An Lộc
- Mũ Đỏ Nguyễn Hữu Triều
50 năm, Tháng 4-1972
Tưởng nhớ Phạm-Đình-Thỏa, người bạn cùng xóm, và những pháo thủ đã hy sinh trên Đồi Gió An Lộc đó là: Ts1 Bùi-Huy-Triệu chức vụ Thượng pháo, Chu-Văn-Sinh, Võ-Tiên, Kiều-Mã-Tiến và còn vài pháo thủ nữa tôi không nhớ tên, đã qua gần 50 năm, nhiều chi tiết tôi quên nhưng nội dung... xem thêm!
Phải Chăng?
- Nguyễn Hữu Triều
Cách trước tết nguyên đán Bính-Thân khoảng hai tuần, có người bạn gửi một "clip" âm nhạc đến tôi, sau khi xem và nghe xong clip đó, nhìn bên phải, có vài clip đi kèm, tôi thấy có clip đề tiếng Việt: "Ma cứu người" tò mò, tôi mở ra xem. Sau khi xem xong clip ma cứu người này, gợi lên tôi ý nghĩ viết lên bài viết dưới đây... xem thêm!
Cây Đàn Định Mệnh
- Nguyễn Hữu Triều
Đây là câu chuyện thật đã xẩy ra cho tôi.
Năm Một chín sáu sáu “1966” Khi tôi bước vào tuổi 16, bắt đầu niên học 1966-1967. Thầy tôi ngã bệnh, nguồn kinh tế duy nhất gia đình không còn, tôi và bà chị trên tôi phải nghỉ học kiếm việc làm để duy trì sự sống cho Mẹ và ba người em... xem thêm!
Bách Tuế "Đời Lão"
Bách tuế lão hiểu mệnh trời
Bách tuế lão hiểu cõi đời phù du
Bách tuế lão chẳng âm u
Bách tuế lão đợi thiên thu một ngày.
NHT
---------------------------
Chín Mươi "Đời Lão"
Chín mươi lão vẫn còn gân
Chín mươi lão vẫn tung hoành gần xa
Mỗi đêm lão nhẩy "Măm Ba"
"Tăng Gô" "Bi Bốp" "Săm Ba" "Ván Sờ"
NHT
---------------------------
Tám Mươi "Đời Lão"
Tám mươi lão vẫn cón xuân
Tám mươi lão vẫn xa gần tìm hoa
Tám mươi lão vẫn tìm tra
Tám mươi lão vẫn mê hoa trong vườn.
NHT
---------------------------
Bẩy Mươi "Đời Lão"
Thất Thập Cổ lai hy
Bẩy mươi chưa gọi là già
Bẩy mươi mới gọi bước vào tuổi xuân
Bẩy mươi lão vẫn còn gân
Bẩy mươi lão vẫn đi mò ngọc trai.
NHT
---------------------------
Kiếp 1
Ngồi cao đỉnh điểm hôm nay
Cũng nhờ lợi khẩu nhiều người bùi tai
Thực ra tài đoản chẳng sai
Nỏ mồm khoe mẽ thân này vinh sinh
Chỉ tay miệng nói linh tinh
Thượng thiên địa hạ ngã là chí tôn
Mỗi ngày mặt mũi nhơn mơn
Ngôi cao cửu ngũ không người dám đương
Đâu ngờ một sớm khói sương
Chân run ghế gẫy chờ người hỏi thăm
Hỏi xong chúng ngó đăm đằm
Không cho trốn chạy chờ ngày án quy
Đâu ngờ khúc cuối suy vi
Đi thì cũng dở ở thời không xong
Mỗi ngày đứng ngóng ngồi trông
Mong chờ đoạn kết cuối cùng chúng tha..
NHT
---------------------------
Kiếp 2
Ôi thôi một “kiếp phiêu bồng”
Leo lên đỉnh khó xuống đồng khó hơn
Từ thời mới đẻ lơn tơn
Bò cao tới đỉnh vung quyền múa may.
Bước xuống sợ chúng thẳng tay
Oán thù đã tạo đến ngày bị toang
Đêm ngày sống nỗi hoang mang
Được ngày hay tháng tìm đường chuồn đi.
May chuồn thoát được thì phi
Xui xẻo bể ổ thân bì đau thương
Búa rìu vung vít tứ tung
“Trên đe dưới búa” bi thương từng ngày.
Ngẫm xem kẻ cũ bị đày
Trong hầm tù ngục thân tày đắng cay
Ngậm buồn số mạng hôm nay
Chính mình gieo sẵn cho người ngày xưa.
NHT
---------------------------
Húy
“Con an” tên húy nhân “Giân”
Tòa rừng tên húy cũng là nhân “Giân”
Bầy đột gật ngáp đỉnh đình
Tên húy mỹ diệu cũng là nhân “Giân”.
Còn dư ba chức lân tân
chủ bí thủ vị không là nhân “Giân”
Bởi chúng chức vụ thấp bần
Không dám chọn húy gọi là nhân “Giân”.
NHT
---------------------------
Tôi
Tôi dứt khoát, không làm người phản quốc
Phản quê Cha, đất Mẹ phản Quê Hương
Dù cuộc đời, sống cực khổ gió sương
Tôi vẫn quyết, giữ tâm hồn trong sáng.
Tôi không muốn, bị người đời nhạo báng
Thành tội đồ, phản quốc bán quê hương
Một đời người, có được mấy năm dương
Sống lâu mấy, cũng có ngày chung cuộc.
Tôi không muốn, bị dính thành “một giuộc”
Lũ báo đời, bán rẻ quê hương tôi
Làm tay sai, để hưởng chút “của ôi”
Bữa “cơm thừa”, chai “beer” hay “ly rượu”.
Tôi dứt khoát, không cả ngày bận bịu
Uốn Lưỡi cong lưng tìm lời nịnh bợ
Làm vừa lòng, tay sai lũ ngoại bang
Ngày nào đó, an tâm thành cát bụi.
NHT
---------------------------
Ta
Ta chào đời tay trắng
Về cát bụi trắng tay
Cớ vì sao lay quay
Quanh quẩn vòng danh lợi
NHT
---------------------------
Lá Đa
Lá đa lá bé lá to
Lá vàng lá héo cũng là lá đa
Mấy ngài tí toáy gần xa
Gặp ngay lão hổ cửa nhà tan hoang
NHT
Người Hoa ví: "Nữ nhân như Lão Hổ".
"Đàn bà là cọp già, rất là dữ"
---------------------------
Tuổi Già
Tuổi già tý tuáy
Răng tôi cái mất cái còn
Cái mất hở nướu cái còn lung lay
Buồn tình hai ngón tay lay
Nghe cụp một tiếng cái còn đi đoong !!!
NHT
---------------------------
Nhà Nàng Nhà Tôi
Nhà nàng cùng với nhà tôi
Ở chung một cái hồ bơi to đùng
Mỗi khi trời nóng muốn khùng
Nàng, tôi cởi áo cởi quần xuống bơi
Ồ la la, Ố la là "Xượng ghê nơi"
NHT
---------------------------
“Sướng Khổ”
Đàn Ông chí ở muôn phương
Đàn Bà chí ở an đường mà thôi
Đàn Ông vất vả ngược xuôi
Đàn Bà lặng lẽ trôi theo dòng đời.
NHT
---------------------------
“Bút Sa___”Gà Chết””
Mà con gà nó không có chết! khổ không?
Báo cho không gặp thời thịnh trị
Người đăng bài chử bới lung tung
Giống như bom nổ đì đùng
Vang rền khắp cả Sen Đi ế gồ. (San Diego)
Nhớ thưở nào còn là bè bạn
Khi gặp nhau chú bác anh tôi
Bây giờ thấy thật là tồi
Chửi qua chửi lại như bầy trẻ con.
Cứ như vậy còn ai phục nữa
Các ông là khoa bảng xuất thân
Hay là trưởng lão trong vùng
Bây giờ bản mặt bừng bừng khó coi.
Xin các ngài tha cho chúng tớ
Để bàn dân thiên hạ an vui
An cư lạc nghiệp cuộc đời
Chuỗi ngày còn lại sống đời thảnh thơi.
(Thơ Con Cóc)
NHT
---------------------------
Mẹ Yêu
Nguyên tác: Bài thơ Ma Mère của Bạch Vân Hợp Trọng Bùi
Phóng tác: Nguyễn Hữu Triều
Từng ngày con nhớ tới mẹ
Mẹ yêu quý nhất cuộc đời của con
Tình của mẹ bao la bát ngát
Như đại dương trải khắp địa cầu
Như dòng sữa ngọt trong nguồn
Tràn tuôn bất tận mỗi ngày vì con
Con mất đi tình thương duy nhất
Kể từ khi mẹ lánh xa đời
Trở về một cõi hư vô
Cuộc đời phiền lụy từ rầy lìa xa
Con mỗi ngày nhìn trời cầu nguyện
Đấng “Toàn Năng Vô Lượng” thương tình
Cuộc đời trống vắng đêm ngày
Lòng con tràn ngập nỗi niềm thương đau.
Từng ngày con nhớ tới mẹ
Mẹ yêu quý nhất cuộc đời của con
NHT
---------------------------
“Retire”
"Rì thai" sướng lắm ai ơi,
Quanh năm suốt tháng vui chơi ta tà
Mặc cho thiên hạ la cà
Lên voi xuống chó ta bà kiếp trâu
NHT
---------------------------
“Dzợ”
Không hồng không huệ không mai,
Không lan không huệ gia tài chia ai?
Cả ngày chỉ biết lai rai,
Sáng say chiều xỉn bỉ ai một đời.
Cho nên đã có "một người"
Cùng ta gá nghĩa để đời sướng rên
Người này là “DZỢ” “tiền duyên”,
Kiếp trước nay trả cho yên cuộc đời,
Nếu nàng to miệng lắm lời,
Vung tay quất nhẹ là đời tả tơi!
Chỉ cần chín một một thôi “911”
Hai tay còng cụm chui vào xà lim.
Nên chi phải giữ im lìm
Bảo vâng gọi dạ mới là chồng ngoan
Mỗi ngày cày quốc tân toan
An thân râu quặp bất tài đời trai.
NHT
---------------------------
“Đô Na” đảng
Đảng nào hơn đảng “Đô na”
Bao “thằng” ước muốn đêm ngày mánh mung
Lách luồn qua lại lung tung
Đất công cắt xén bán bung con trời
Quê hương nhìn lại hỡi ôi
Như tấm dẻ rách khắp nơi chập chờn
Dân oan đau khổ oán hờn
Mặc kệ đảng cứ luật rừng đem chơi!
Đứa nào lớn miệng ỉ ôi
Công an đánh đập nhốt vào xà lim
Khôn ngoan giữ miệng im lìm
An thân giữ phận qua dần kiếp trâu!
Như vậy thì có sao đâu
Làm ngựa xe kéo cho qua hết đời
Không cần chống đối nửa vời
Đảng ta “độc đảng trường tồn Đô na”
NHT
---------------------------
“Chiú Broác”
Thằng chiú thằng broác sống cạnh nhau
Xẩy chuyện mồm chúng cãi lau tau
Che che dấu dấu từ thưở đẻ
Đã mấy mươi năm có khác đâu!
Thằng chiú thằng broác rất giống nhau
Ác nhân cáo trạng trước cãi sau
Gian manh lừa đảo đen thay trắng
Nỏ mồm cãi xóa khắp năm châu
Thằng chiú thằng broác quấn túm nhau
Cao rao tư tưởng nhất năm châu
Che che đậy đậy luồn lách cắp
Trí tuệ khắp nơi mất của đau
Thằng chiú thằng broác vẫn kháo nhau
Trường trường cửu cửu tiếp mai sau
Mặc kệ bao người oan khiên chết
Chiú broác “phè lờ” nói không sao.
NHT
---------------------------
Nuối tiếc
Khi đang sống trong lòng tôi nuối tiếc
Quê hương yêu với đồng đội ngày xưa
Cùng hành quân qua vùng đất khô cằn
Hay ruộng đồng với lúa màu xanh thắm
Đồng đội tôi những người đang còn sống
Thân lưu vong hay ở lại quê hương
Vẫn có còn mang nặng nợ tang bồng?
Hay chìm đắm trong kiếp đời thua trận!
Đồng đội tôi những con người lỡ vận
Lết thân tàn sau một cuộc bể dâu
Bao nhiêu năm trải mưa nắng dãi dầu
Sống nghèo đói từ sau ngày "phỏng giái"
NHT
---------------------------
Hai Sắc Hoa “Sao Hôi”
- Nhái thơ “TTKH’'
Nhớ mùa thu cũ nắng chang chang
Đội nắng tôi ra đứng đợi chàng
Mặc kệ nắng vàng rơi trên tóc
Tôi chờ chàng đến để lang thang.
Gặp nhau chàng đến đứng cạnh tôi
Khịt mũi khi ngửi thấy mùi hôi
Thỏ thẻ bên chàng tôi khẽ nói
Cũng bởi em lười tắm đó thôi.
Tôi nói chàng chẳng chịu hiểu gì
Anh ta tím mặt bỏ tôi đi
Ba năm cũ tiếp ba năm mới
Anh chàng biệt tăm bóng viễn phi
Tôi vẫn lang thang sống cuộc đời
Bên mùi ưu ái của đời tôi
Và biết bao lần tôi tự hỏi
Tắm rửa mỗi ngày sao cứ hôi.
NHT
---------------------------
Cô Vy
Cô Vy ánh sáng lung linh
Thiên hạ nhìn thấy rùng mình tránh xa
Mặc kệ cô cứ tà tà
Lang thang đây đó lãng du trao tình
NHT
---------------------------
Hư
Thuở niên thiếu con mỗi ngày lêu lổng
Chưa một lần biết đến nỗi niềm đau
Của mẹ cha qua bao ngày đoạn tháng
Lo cho con trên vạn nẻo đường khờ.
NHT
---------------------------
Mồ Côi
Khi con vừa mới lớn
Cha vội bỏ con đi
Để mình con chơi vơi
Giữa dòng đời xa lạ.
NHT
---------------------------
Tiên
Nước kia có một vì sao
Trời cao tỏa sáng chiếu soi khắp miền
Đâu ngờ có một nàng tiên
Bay qua sao rụng rơi trên vũng xình.
11/18/12
NHT
---------------------------
Bỏ lại
Tuổi thơ qua con vừa chớm lớn
Cha rời con bỏ lại cuộc đời
Đi về nơi phương trời miên viễn
Để trong con bao nỗi nhớ thương.
NHT
---------------------------
Cõi người
Trăm năm Trong năm trong cõi người ta (thơ Nguyễn Du)
Lá đa tuy bé nhưng đầy pow-er
Làm cho bao đấng Mis-ter
Quyền cao chức trọng tan hoang cơ đồ.
NHT
---------------------------
Lụy
Nhấp nhỏm làm chi hỡi cu ky
Trèo lên tụt xuống để làm chi!
Suốt đời quanh quẩn bên gối mợ
Khổ dã thân mi khổ dã ni.
NHT
---------------------------
Trôi
Khi ta vào sáu bó
Cuộc đời coi như bỏ
Những ước vọng một đời
Nhìn như lục bình trôi.
NHT
---------------------------
Cổ lai hy
Bẩy mươi chưa gọi là già
Bẩy mươi mới gọi bước vào tuổi xuân
Bẩy mươi lão vẫn còn gân
Bẩy mươi lão vẫn đi mò ngọc trai
NHT
---------------------------
Hoa Giáp
Sáu mươi lão tưởng chưa già
Sáu mươi lão tưởng mình còn thanh niên
Đêm ngày cày cuốc liên miên
Trên vùng tam giác"làm" thần tiên không bằng
NHT
---------------------------
Vì ai làm thơ
Vì ai tôi đã làm thơ
Vì ai đến nỗi thẩn thơ tối ngày
Lơ mơ quên việc đi cày
Cho nên mất hết thành người cái bang
NHT
---------------------------
Ở Đây
Nước Mỹ âm thịnh dương suy
Cho nên ta phải thích nghi mới là
Ở đây thứ nhất là bà
Thứ hai bầy trẻ thứ ba chó mèo
Thứ tư chưa phải anh đâu
Thứ năm những chuyện đẩu đâu trên trời
Thứ sáu là chuyện rởm đời
Thứ bẩy mới đến phiên người mày râu.
NHT
---------------------------
Đất Tổ
Khi tôi chết làm thân thành tro bụi
Hãy mang về trải xuống đất tôi sinh
Nơi chôn nhau cắt rốn tuổi bình minh
Để tôi được hòa mình trong đất tổ
NHT
---------------------------- SƯU TẦM ---------------------------
SƯU TẦM
Vợ thật khó chiều
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi,
Ban đêm hầu vợ phận tôi đêm trường
Nằm chung thì bảo…chật giường,
Nằm riêng lại bảo…tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo…tào lao,
Đứng đắn lại bảo… người sao hững hờ
Khù khờ thì bảo… giai tơ,
Khôn lanh thì bảo… hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây!
Xù (Sưu tầm)
---------------------------
Bài thơ Thất thập
Bao nhiêu tuổi là già!
Thất thập xưa khó tìm ra,
Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
Ngày xưa thất thập ngồi không,
Ngày nay thất thập còn mong đi làm.
Ngày xưa thất thập lão làng,
Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.
Thất thập về nước liên miên,
Các cháu gái nhỏ luân phiên chào mời:
"Mừng anh thăm nước nhà chơi,
Mời anh cắt tóc, thảnh thơi gội đầu,
Mời anh trẻ đẹp sang giàu
Đón em qua Mỹ, em hầu hạ anh.."
Các bà bảy chục xuân xanh,
Tóc đen, má phấn, xâm viền vành môi.
Bà nào cũng đẹp, cũng tươi,
Lả lướt sàn nhảy, nói cười thật duyên.
Các bà dáng dấp dịu hiền,
Các ông say đắm nghiêng nghiêng mắt nhìn.
Bây giờ tôi vững niềm tin
Trả lời câu hỏi linh tinh ban đầu:
"Tuổi già khởi sự từ đâu?
Tuổi già khởi sự khi nào ta quên:
Quên chồng, quên vợ, quên tên,
Quên cười, quên bạn, quên mình là ai?"
---------------------------
Tiền:
Tiền là Tiên là Phật
Là sức bật con người
Là tiếng cười tuổi trẻ
Là sức khỏe tuổi già
Là cái đà danh vọng
Là cái lọng che thân
Là cán cân công lý
Nói chung tiền hết ý...
Mất Tiền:
Mất cả Tiên cả Phật
Mất sức bật con người
Mất tiếng cười tuổi trẻ
Mất sức khỏe tuổi già
Mất cái đà danh vọng
Mất cái lọng che thân
Mất cán cân công lý
Nên chớ để mất tiền!
Vô danh
---------------------------
Tiền là gì?
Hỏi tiền là cái chi chi?
Tiền là mảnh giấy, số ghi rõ ràng.
Có tiền phú quý an khang,
Không tiền gặp cảnh, bẽ bàng điêu linh.
Có tiền bạn hữu quanh mình,
Không tiền ai cũng, làm thinh chẳng màng.
Có tiền đầy đủ họ hàng,
Không tiền cô bác, xóm làng làm ngơ.
Có tiền cuộc sống nên thơ,
Không tiền mặc cảm, bơ vơ đường đời.
Có tiền vui sống thảnh thơi,
Không tiền không bạc, không lời yêu thương.
Có tiền du lịch bốn phương,
Không tiền quanh quẩn, bên giường quạnh hiu.
Có tiền kiều diễm mỹ miều,
Không tiền gút mắc, muôn điều trái ngang.
Có tiền kiểu cách khoe khoang,
Không tiền biết phận, chằng màng nói năng.
Có tiền tình ái lăng nhăng,
Không tiền tình cảm, đóng băng lạnh lùng.
Có tiền đám cưới tưng bừng,
Không tiền bà nguyệt, cũng ngừng se duyên.
Có tiền ăn nói huyên thuyên,
Không tiền mất cả, tự nhiên tiếng cười.
Có tiền nói chín thành mười,
Không tiền nói thật, chẳng người nào tin.
Có tiền xe lái như điên,
Không tiền đi bộ, không rên một lời.
Có tiền kẻ gọi người mời,
Không tiền cãi cọ, hết hơi vợ chồng.
Có tiền ăn nói cuồng ngông,
Không tiền biết phận, cảm thông kiếp nghèo.
Có tiền kẻ nịnh người theo,
Không tiền một chỗ, mốc meo góc nhà.
Có tiền tẩm quất mát-xa,
Không tiền chỉ biết, đàn ca tháng ngày.
Có tiền vui thú đó đây,
Không tiền khô héo, như cây bên đường.
Có tiền sáng tối phô trương,
Không tiền đâu dám, tìm đường đê mê.
Có tiền cười nói hả hê,
Không tiền khổ cực, nhiêu khê dòng đời.
Có tiền kiêu ngạo thấu trời,
Không tiền im lặng, không lời than van.
Có tiền kẻ hỏi người han,
Không tiền mệt mỏi, bất an tâm hồn.
Có tiền dù dốt thành khôn,
Không tiền thông thái, đâu hơn dại khờ.
Có tiền vạn mối tình hờ,
Không tiền chỉ biết, mộng mơ cả ngày.
Có tiền sáng xỉn chiều say,
Không tiền ngậm đắng, nuốt cay cuộc đời.
Có tiền vui lắm người ơi!
Không tiền cam phận, đơn côi bốn mùa.
Có tiền kẻ đón người đưa,
Không tiền đi sớm, về trưa một mình.